Giỏ hàng

Combo sách của tác giả Nhụy Nguyên

Nhà phát hành: Chính Thông
|
226,000₫

Tác giả Nhụy Nguyên tên khai sinh là Trần Nguyên Sỹ, sinh năm 1979 tại Can Lộc, Hà Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Sử trường Đại học Huế, chuyển sang làm văn chương từ năm 2006.

Hiện anh là BTV văn học của tạp chí Sông Hương. Tập thơ “Khi người ta cúi mặt” ra đời vào đầu năm nay, chỉ mới đến tay rất ít người đọc, bởi theo anh: “Thơ phải từ lòng mình mà ra. Đã là những lời máu thịt thì phải tìm đến tâm hồn đồng điệu.”

Những năm gần đây, người đọc chú ý đến NHỤY NGUYÊN, một tác giả trong đội ngũ những người viết trẻ. Nhưng những truy vấn trong thơ anh không hề “non”. Đó cũng là đặc điểm chung của một thế hệ; và là một tín hiệu đáng mừng: Sự nỗ lực vượt qua những định thức quen - cũ.


 Mộng Thoát Luân Hồi



Học, rồi hành theo lời Đức Phật nhằm thấu tỏ vạn pháp huyễn giả để buông xuống.

Khi ta buông xuống cái không phải chân lý, ngay đó là chân lý.

Nhưng vẫn còn một cái ta chưa biết là "sở hữu" chân lý đó cũng cần buông để trở về cái như nhiên thuần thiện, thuần tịnh và thuần lợi người cùng vạn vật - cái này khi dùng ngôn ngữ diễn tả, phải chăng người ta gọi đó là chân lý tối thượng?

Nói vậy cũng đã lộng ngôn, bởi giả như cái mà tôi có thể hiểu đến trong lúc chưa chút thật chứng, âu cũng chỉ là cái thấy trong mộng mà thôi.

Vũ Điệu Ý Niệm Trong Cơn Đau Bản Thể

Con người là sự kết hợp giữa vật chất và tinh thần, nương vào năng lượng “cái không” thuần túy như không khí, ánh nắng, gió và hơn hết là một thế giới tâm linh lồng lộng nhiều cảnh giới. Nương vào hơn chín mươi phần trăm cái tưởng chừng vô tri, chúng ta lại chỉ tri ân phần nhỏ nhoi của chút phần trăm cái kiến tạo nên mình khiến ngã chấp được dựng lập rồi khu biệt với toàn thể. Những ý niệm khởi sinh theo duyên nghiệp là tướng trạng của Tâm, và mỗi mỗi ý niệm sẽ tác động đến hư không pháp giới nhiễm ô hay thanh tịnh. Hiếm ai trong thế gian lại không đi tìm quả hạnh phúc, song phần nhiều cái ta đang thực hành sống lại là nhân của khổ đau. Từ nhận định của những vị có định lực khá thâm sâu, tương lai gần khoa học sẽ dễ dàng trong việc sáng chế ra loại máy khuếch đại ý niệm của mỗi người thành ngôn ngữ. Điều này có vẻ thiếu nhân quyền nhưng là tất yếu của quyền năng tư tưởng, dẫu rằng ý niệm sáng tạonếu không được trí tuệ chân thật soi rọi để dụng đúng mức nhiều khi sẽ thành thảm họa. Và có lẽ một cái máy soi ý niệm phát xuất ảnh hưởng như thế nào đến pháp giới sẽ khiến mỗi ai tự biết xếp chỗ đứng cho mình…

Khoa học phát triển siêu việt, dẫu sao vẫn chủ yếu hướng lên ngọn cành chứ chưa thật lần về cội gốc tâm ý thức quán chiếu tính huyễn giả của ý niệm cùng vạn vật âu là sự phóng chiếu qua những khuôn nghiệp, những định kiến và tập khí phiền não. Bắt đầu từ việc chuyển ý niệm bất thiện qua thuần thiện, từ ý niệm mê chấp cõi ảo thành ngộ dần lý chân như, ngay lúc ấy con người tự nhiên đã đóng góp lớn lao vào sự bình an của địa cầu, vào phần bí ẩn khôn cùng của vũ trụ.

 Sực Nhớ Quê Hương Là Cực Lạc


Phật độ khắp mười phương, nhưng chớ hiểu nhầm hai chữ “tha lực”; rằng Phật sẽ đưa tay “bốc” chúng sanh từ Ta bà đặt lên Cực lạc. Nếu Phật làm vậy đã không còn ai cùng khổ trên quả địa cầu nữa. Nhân quả luân hồi là quy luật vận hành của vũ trụ chứ không phải do Phật bày ra. Ta bà là bể khổ, đâu đâu cũng khổ, chỉ cần “chán” trần ai, ngày đêm thiết nguyện sinh về Cực lạc, Phật sẽ đến lúc ta lâm chung (hay lâm nạn). 

Điều đáng trách là ta bịt mắt trước cảnh Cực lạc mô tả trong “ngũ kinh, nhất luận” nên thấy Ta bà tươi đẹp quá trời; niệm Phật ngày đêm song chưa hề có tâm thế về với Phật, cứ hẹn rày hẹn mai, hẹn đến lúc thân xác tàn hoại vẫn bám chặt lấy “ngôi nhà” tứ đại. Thương xót chúng sanh, Phật mở con đường thoát cảnh lầm than ô trược. Phật chỉ ra tâm Phật trong mỗi chúng sanh, và do vậy bất kể ai cũng có cơ hội lên nước Phật. Trôi lăn từ vô thỉ, thậm chí có người kiếp trước có tu, kiếp này vẫn phàm phu không hề tin Phật, đều là sự thể rất hiển nhiên.

Chớ tưởng ta đời này theo Phật sẽ an ổn dong buồm cập bờ giác. Trong a-lại-da mỗi sinh mạng chứa quá nhiều chủng tử xấu. Nghiệp lực trong một người thôi, nếu có hình tướng sẽ đầy cả hư không. Dẫu tu tập tinh tấn, lúc mạng chung lỡ nhân xấu trồi lên sẽ rơi vào tam đồ vạn năm không ra được, cũng là sự thường.


 Phía Sau Văn Bản Đời Người

Phật pháp - ngôi nhà chung của nhân loại được dở bỏ, dựng thành những ngôi nhà nhỏ tự bao giờ?

Thực tế ngôi nhà chung ấy còn, Thời mạt Pháp, Pháp không mạt. Chỉ là nó vô hình với ai vẫn còn chạy theo cuộc sống tạm bợ trần ai, và phải đợi đến lúc thân mạng tơ tướp không còn biết nương nhờ vào đâu mới chịu vào an ngụ. Đạo Phật quy tụ tất thảy kiến thức nhân loại đủ sống trọn đời mà không mảy may sai biệt với dòng đời.

Nhưng.

Một bài viết có chêm chút giáo lý nhẹ nhàng, người đọc (chưa học Phật) tạm gật đầu; hơn chút về thuyết nhân quả luân hồi người đọc sẽ hoài nghi; sâu thêm vào các tầng trời cõi Phật, về Tam giới lập tức họ chối. Cũng như một người bỗng đâu ai đó ngồi bên tỉ tê nghiệp quả phước báo, nghe chút thì vui vui gật gật; giảng thêm nữa tức khắc vò đầu bịt tai.


 Trôi Trên Dòng Thời Gian Trắng Xóa

Tôi đến ngồi bên em trên ghế đá dưới cội bồ đề. Lặng lẽ, em vẫn hướng về nơi khác. Không ai quanh đó nhìn chúng tôi. Ở đây sau mấy ngày người xa lạ đều thành quen, tâm sự những điều sâu kín đôi khi cả lời trăn trối không dành cho con cháu. Giữa rất nhiều khuôn mặt có vẻ mơ hồ về tương lai, bỗng dưng một sớm có người vác ba lô chào tạm biệt.

Những cái bắt tay, những nụ cười và niềm sẻ chia chân thành; người ở lại cứ nhìn theo bóng dáng người đang tiến về cõi sáng. Có người cũng vác ba lô như vậy, cũng chào mọi người ở lại mạnh khỏe an vui, song đó lại là trường hợp bệnh viện trả về. Dĩ nhiên họ sẽ được gần gũi với bao người thân mong ngóng, về với xóm làng thân thương nhưng phía trước là khoảng không mù mịt, là những tháng ngày mà có lẽ chỉ ánh sáng tâm linh mới soi rõ ngọn nguồn.

Em vẫn không nhìn tôi, giọng rất rõ:

Khẩn cầu anh hai việc: đừng để bất cứ ai biết mình quen nhau từ trước. Quan trọng hơn, anh không được để chồng em biết em mắc bệnh!

Tôi giật mình. Vậy ra mấy năm qua em vẫn giấu khối u trong mình. Ý nghĩ lóe lên: giờ tôi hoàn toàn đủ điều kiện giúp em chữa trị.

Em lắc đầu, nụ cười thánh thiện. Tôi muốn ôm lấy con người ấy.

Em đã theo Phật. Phật A Di Đà luôn trong tâm em; em luôn làm theo lời Phật dạy và sống trong bản nguyện cứu độ của Ngài.

Công ty phát hànhCông Ty TNHH Chính Thông
Nhụy Nguyên
Ngày xuất bản02-2019
Kích thước12 x 20 cm
Nhà xuất bảnNhà Xuất Bản Hồng Đức
Loại bìaBìa mềm
Hotline hỗ trợ 24/7: 0906735473
|
Số lượng
Thêm vào yêu thích